Tôi Tái Sinh Làm Nữ Phụ Phản Diện Trong Tiểu Thuyết Nuôi Con

Tôi Tái Sinh Làm Nữ Phụ Phản Diện Trong Tiểu Thuyết Nuôi Con

Mời bạn đánh giá truyện này!

Tên khác: 육아물 여주인공의 새언니
Tác giả: Đang cập nhật
Nhóm dịch: Nguyệt Hạ Team
Tình trạng: Đang tiến hành
Ngày thêm: 12/07/2026 MỚI
Tổng lượt xem: 38
Thể loại:

Tôi đã tái sinh làm một vai phản diện mờ nhạt trong một cuốn truyện nuôi con.
Một vị hoàng nữ rác rưởi, kẻ luôn ám ảnh, bám đuôi anh cả của nữ chính đáng yêu, để rồi cuối cùng chuốc độc nữ chính và nhận lấy kết cục hủy diệt.

“Từ giờ trở đi, các người có cầu xin tôi cũng từ chối!”
Tôi đã hạ quyết tâm như thế và chuẩn bị hành lý để bỏ trốn. Thế nhưng, sau khi lỡ tay cứu mạng nữ chính, mọi chuyện bắt đầu chệch hoàn toàn khỏi quỹ đạo.

“Kẻ nào dám đụng vào chị, ta sẽ đuổi theo đến tận cùng thế giới và nghiền nát chúng.”
“Hoàng gia? Cái hoàng gia vô năng làm Titania bất hạnh đó. Có ra sao thì liên quan gì đến ta.”
“Ha ha ha ha, bọn khốn đó gọi ta là con chó điên, sao đầu óc lại trống rỗng thế nhỉ. Chó điên mà còn biết lựa người để cắn thì có còn là chó điên không?”

B-Bình tĩnh lại đi mọi người ơi.
Tôi sắp sửa rời đi để tận hưởng ước mơ, hy vọng và tiền bạc tại một biệt thự bờ biển có những con sóng tuyệt đẹp rồi!
Mọi người cũng hạnh phúc nhé!

…Tôi cứ ngỡ là như vậy.

“…Tôi cứ nghĩ là. Nàng thực sự, đã chết rồi, tôi…….”

Đôi mắt vàng kim phản chiếu hình bóng tôi ngập tràn những cảm xúc hỗn độn mà tôi không thể nào đọc vị nổi. Chỉ nhìn vào thôi cũng khiến tôi có cảm giác như mình sắp chết ngạt.

“…Tôi đã có cảm giác như đang trải qua một cơn ác mộng không có hồi kết, Tia ạ.”

“Xin nàng đừng biến mất trước mặt tôi như thế nữa”, dù đang tha thiết thì thầm, nhưng bàn tay chàng lại siết chặt lấy tay tôi như muốn trói buộc, không cho tôi đi bất cứ đâu, khiến tôi hoàn toàn cạn lời.

Đã vậy thì chớ.

“Chị ghét anh trai em cũng được. Chị thấy bố em phiền phức cũng không sao! Nhưng mà, xin chị đừng ghét tiền của dinh thự công tước nhà em nha!”

…Vị nữ chính đáng yêu, bé bỏng đột nhiên dúi vào tay tôi chiếc chìa khóa kho báu dưới tầng hầm chứa toàn bộ tài sản của gia tộc công tước.

“Em thấy phiền phức hết sao? Vậy thì đừng chọn anh trai, chọn tôi đi. Đừng làm công tước phu nhân chi cho mệt người. Tôi sẽ luôn ở bên em mọi lúc mọi nơi. Cái gì cơ? Bảo tôi đừng sủa bậy à? Gâu gâu, gừ gừ, ẳng ẳng!”

Ngay cả anh hai của nữ chính — kẻ từng luôn xem tôi như cái gai trong mắt — giờ đây cũng trở nên kỳ lạ.

Rốt cuộc là mọi người bị làm sao thế hả?!